Thợ cả Vĩnh Tường 2012 - 14 năm vẫn một tình yêu với nghề

Sau hai tuần trở về từ cuộc thi 5 VUI 2012, niềm vui chiến thắng dường như vẫn còn đọng lại ở mỗi người tham gia, đặc biệt là chủ nhân của “Bàn Tay Vàng 2012”. Như đúng hẹn phỏng vấn, tôi đến thăm anh Út (Lê Văn Thịnh) - Đội trưởng Vĩnh Tường Lợi, đội đã đạt Bàn Tay Vàng ở vòng chung kết toàn quốc “Thợ Cả Vĩnh Tường 2012”. Giản dị, chân chất là ấn tượng đầu tiên khi tôi gặp anh tại quán café ven đường - nơi anh nghỉ tay sau giờ làm, để trò chuyện cùng tôi.

Chiến thắng nhờ phân công rõ ràng công việc

Bí quyết nào đã giúp anh và đồng đội giành chiến thắng tại vòng chung kết 5 VUI 2012 với đề thi có phần trần chìm thực hiện bằng khung Vĩnh Tường BASI - vốn là sở trường của các đội khu vực phía Bắc?
Anh Út: Lúc đầu, khi cả đội nhận đề thi từ ban giám khảo, chúng tôi trung phân tích bản vẽ. Vì có kinh nghiệm trong việc quản lý và đọc bản vẽ nên tôi xem kỹ bản vẽ và chọn thực hiện phần vách ngăn trước. Sau đó, tiếp tục phân công công việc cho anh em rất rõ ràng, người thì bắn vít, người chỉnh xương, còn mình thì nắm kỹ bản vẽ nên đo cắt xương và tấm cho anh em thực hiện. Việc phân công rõ ràng giúp công việc của đội không bị rối hay giẫm chân nhau, đồng thời việc cắt đúng kích thước bản vẽ nên anh em cũng thực hiện dễ dàng hơn. Đến phần thực hiện trần cũng vậy, tôi sắp xếp người chiều cao tốt nhất đội để bắn vít. Còn lại thì tiếp tục chỉnh xương và cắt ty để treo khung. Ngoài ra, sự phối hợp ăn ý trong khi làm việc rất quan trọng. Nó giúp ta thi công nhanh nên cứ thế mà làm thôi.”



Anh Út (ngoài cùng, bên phải) cùng đồng đội nhận giải Bàn Tay Vàng 2012

Theo nghề vì những ấn tượng với người thầy
Được biết anh đã theo nghề thạch cao từ lâu, vậy lý do nào đã giúp anh có thể gắn bó với nghề thi công thạch cao - một công việc mà có thể anh phải xa gia đình trong một thời gian dài với những công trình xa lâu đến như vậy?

Trước khi đến với nghề thạch cao tôi làm thợ mộc. Nghề này cực lắm, cả ngày chỉ làm được vài mét vuông. Rồi sau đó, chuyển qua làm thạch cao, thấy khỏe hơn làm bằng ván khi xưa rất nhiều. Thêm nữa, thạch cao vốn có tính thẩm mỹ, mình cảm thấy rất thích thú vì mỗi ngày được thực hiện các kiểu trần đẹp cho khách hàng. Nhưng quan trọng nhất để tôi theo nghề cho đến nay, phần lớn là ảnh hưởng từ một người mà tôi xem như người thầy.  Đó chính là chị Loan – Chủ tịch HDQT Công ty Vĩnh Tường. Tôi nhớ những ngày đầu, sau  thời gian tìm tòi chị đã mang nghề này từ nước ngoài về nước thành công. Sau đó, chị hướng dẫn cho lớp thợ thi công đầu tiên như anh Lợi – Chủ trung tâm phân phối Vĩnh Tường Lợi. Sau này, dù đã là một người chủ lớn nhưng chị vẫn ra công trình cùng anh em. Nhớ có lần làm ở công trình kia anh em phải tăng ca cho đến khuya, chị vẫn ra công trường với chúng tôi, động viên, trò chuyện, mua thêm đồ ăn khuya cho mọi người nữa. Thấy chị như vậy, vẫn còn lửa với nghề, đã làm tôi càng có quyết tâm hơn và theo nghề cho tới nay.

Bây giờ đã đạt danh hiệu “Thợ Cả Vĩnh Tường”, anh hẳn có nhiều điều để chia sẻ về kinh nghiệm trong nghề với anh em thi công trong cả nước?

Thứ nhất, mình phải làm đúng theo bản thiết kế, anh em nhớ xem thật kỹ bản vẽ kỹ thuật để có thể thực hiện đúng yêu cầu của công trình. Những phần quan tâm như cao độ trần, lấy cốt cho chính xác.
Thứ hai, khi làm phần hoàn chỉnh công trình, mình phải khéo tay và khéo cả mắt nhìn nữa. Có như vậy thì chúng ta mới dễ dàng để làm hài lòng khách hàng hơn.
Và cuối cùng là lưu ý đến những kỹ thuật thi công theo hướng dẫn của nhà sản xuất. Tôi thấy, các tài liệu thi công của Vĩnh Tường rất chuẩn. Với những khóa đào tạo của công ty như chương trình 5 VUI đã giúp anh em rèn luyện tay nghề rất nhiều. Không những thế, chúng tôi còn có dịp để giao lưu, học hỏi, chia sẻ với nhau kinh nghiệm nghề nghiệp, đáp ứng được yêu cầu của các công trình lớn nhỏ từ Bắc đến Nam.
 


Khoảnh khắc vui ăn mừng chiến thắng của đội Vĩnh Tường Tượng - Bàn Tay Vàng 2012

Niềm vui và tự hào của gia đình

Là người thợ thi công, hay đi xa nhà như vậy, hẳn anh cũng nhớ gia đình lắm?  Cảm xúc của anh khi chiến thắng trở về như thế nào?

Mỗi lần đi xa, vợ tôi buồn lắm, nhưng công việc yêu cầu mà, đành phải chấp nhận thôi. Đợt ở công trình Keangnam Hà Nội, tôi ra đó cả năm trời, ở nhà bà xã chăm lo hết việc gia đình, rồi con cái, nghĩ vừa thương vừa suốt ruột, chỉ muốn mau xong công trình mà trở về thôi. Nhiều hôm nhớ con, nhớ vợ mà có khi không ngủ được, thế là ngồi dậy điện thoại cho vợ nói chuyện một hồi mới nguôi. Nhưng trên hết vẫn là công việc, có nhớ gia đình như thế nào thì cũng phải chấp nhận để hết lòng hoàn thành nhiệm vụ.
Còn đợt rồi, khi đoạt danh hiệu về đến nhà, mọi người tự hào lắm, bé con tôi cứ ríu rít hỏi “Ba đoạt giải bàn tay vàng vậy vàng đâu?”. Tôi cười nói, “vàng là đôi tay của ba nè”. Rồi cả nhà lại tràn ngập tiếng cười xum họp và rạng ngời vẻ tự hào, hạnh phúc.

Xin cảm ơn anh về cuộc trò chuyện thú vị này. Chúc anh có sức khỏe tốt để tiếp tục theo nghề và đồng hành với Vĩnh Tường trong thời suốt thời gian tới.
Minh Trí